Tìm thấy lẽ sống ở đâu trong nhịp ngày thường vội vã? Lẽ sống nào mới là lẽ sống của cuộc đời ta?
- Có những lần ngồi xuống cùng nhau, mình từng bước đi cùng bạn để nhìn sâu vào thế giới nội tâm vốn đã bị dán nhãn chằng chịt với những kỳ vọng cùng niềm tin phi lý.
- Có những lần ngồi xuống cùng nhau, mình nghe được câu chuyện đau đớn, bế tắc dù bạn không ngừng nỗ lực tự giúp lấy bản thân.
Lẽ sống thường tình, chẳng quá xa vời nhưng bị cản lại bởi những điểm gút trong tâm trí. Trong những lần ngồi xuống ấy, khi mỗi điểm gút được tháo gỡ, mình càng tin hơn vào giá trị những phiên trò chuyện sâu cùng nhau.
Có những cuộc trò chuyện, bạn đến với sự hoang mang không biết phía trước là gì, bạn đến với cảm giác mọi thứ như muốn nổ tung vì quá nhiều áp lực bủa vây. Bạn không còn thấy hình ảnh tươi vui ngày xưa mà chỉ thấy hình ảnh của một người sống với quá nhiều sợ hãi, quá nhiều e dè, quá nhiều đắn đo. Bạn không hiểu vì sao cuộc sống ngày càng trở nên khó khăn như thế.
Một cuộc trò chuyện sâu hay vài phiên tham vấn không thể giúp giải quyết được rốt ráo câu chuyện nhưng mình thường hình dung trong khoảng thời gian hiện diện bên cạnh nhau, mình sẽ giúp bạn nhìn thấy những điểm sáng, cảm nhận những điểm được “chạm” đến. Từ đó, bạn neo theo mà đi, bớt đi những bước chân ngại ngần, cảm nhận nhiều hơn những bước chân vững chãi.

Chúng ta, mỗi người có một cuộc sống khác biệt, không giống nhau. Nhưng nếu chúng ta hiểu rõ về nhân tính chung (common humanity), chúng ta sẽ thấy mình không cô đơn. Bạn hay tôi, đâu đó trong tâm trí cũng có những khát khao sống một cuộc đời ý nghĩa, một cuộc đời đáng sống. Đôi khi những điều nhỏ bé, vụn vặt nào đó cũng tạo nên một cảm hứng.
“Như nhìn thấy ánh sáng cuối con đường”, mình nhiều lần nghe được điều này, đó là điểm neo đưa một người trở lại với niềm vui sống. Mình luôn có một lời chia sẻ kèm theo là việc nhận ra chỉ là bước rất đầu tiên, và chặng thực hành ở phía trước.
Lẽ sống thường tình, giản đơn và ý nghĩa đến từ sự tự cảm nhận, tự nhận ra, chứ không phải là điều gì quá cao siêu, cũng không phải là điều gì được huyễn hoặc, phải vậy không?