Tranh khảm mosaic có loại bán sẵn những viên đá cùng cỡ, được tính toán lắp vừa một khuôn. Màu sắc phối đẹp, bắt mắt. Nhưng đây không phải là thứ hấp dẫn mình.

Thứ hấp dẫn mình chính là sự ngẫu nhiên, không gò ép nhưng vừa vặn dành cho sự duy nhất, nơi trải nghiệm và những cảm nhận của cá nhân được trân trọng.

Những viên đá hoàn hảo, vuông vức… không phải là viên đá trông có vẻ hoàn hảo mà là những viên đã sẽ được xắn ra, lắp vào những khoảng trống vừa đủ. Nghĩa là sẽ luôn có những khoảng hở không hoàn hảo nhưng chính khoảng hở đó làm mảng màu có hồn. Mỗi màu sắc, ý định chọn lựa mang ý nghĩa của riêng nó, và mang một cảm xúc của người lựa chọn.

Mẩu đá nhỏ một người xắn dư ra có thể là mẩu đá ai đó mang về cho bức tranh của mình. Mẩu đá nhỏ được xắn sẵn dù màu rất đẹp nhưng đưa vào khoảng trống bức tranh không vừa thì cũng không thể dùng được. Chỉ chúng ta mới biết được điều gì thật sự phù hợp với mình, đâu là điều mình hướng đến trong chuỗi ngày trải nghiệm, đâu là mảnh ghép mình cần đến.

Tìm kiếm là quá trình đi từ mảnh ghép này đến mảnh ghép khác. Mỗi mảnh ghép đều có giá trị một khi tiến trình là thứ được theo đuổi thay vì phải luôn chạy theo đích đến hay kết quả.

Ai rồi cũng sẽ đi đến đoạn cuối cuộc đời. Chúng ta khác nhau ở chỗ mình đã ghép bức tranh mosaic cho mình như thế nào? Là những phân mảnh rời rạc hay là một điều gì đó trọn vẹn với rất nhiều gam màu mang theo?

Sẽ có người sống với tâm thế dấn thân, sẵn sàng cho những mảnh ghép trong cuộc đời.

Có người sống với tâm thế mọi thứ cần hoạch định, họ rất khó chấp nhận những mảnh ghép ngẫu nhiên.

Mỗi người có cách riêng để cảm nhận những trải nghiệm đã qua trong cuộc đời. Những mảnh ghép đến với bạn, dù bạn đón nhận hay không thì mảnh ghép vẫn ở đó. Điều bạn có thể lưạ chọn là mài giũa mảnh ghép của mình và tạo nên những điểm kết dính thành bức tranh mosaic.

Bức tranh mosaic này, mình làm vài ngày trước sinh nhật lần thứ 40. 40 với mình là một cột mốc mà mình đã đi qua quá nhiều trải nghiệm, quá nhiều điều mình trân trọng bởi đã xảy ra hoặc không xảy ra, quá nhiều sắc màu của những mảnh ghép. Mình chọn hình trái tim cho bức mosaic, như sự ghi nhớ về SỰ SỐNG – HƠI THỞ – HI VỌNG – TÌNH YÊU luôn hiện diện bên mình, trong từng mảnh ghép đã có.

Khi nhìn vào một bức tranh mosaic, chúng ta nhìn tổng thể, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của sự hài hòa, chứ chúng ta không đánh giá vẻ đẹp của từng mảnh ghép. Con người chúng ta cũng là một sự hài hòa như thế. Những tổn thương, sai lầm đã có chính là chất liệu để chúng ta nhìn lại, nhận biết mình, tìm kiếm cho mình khoảng không từ nội tâm để bao dung, chứa đựng những mảnh ghép ấy. Rồi cuộc sống sẽ có lúc xuất hiện những mảnh ghép thật đẹp mang màu sắc tươi sáng, là hạnh phúc, là niềm tự hào nơi mình.

Có rất nhiều mảnh ghép trong cuộc đời và bạn chính là người lựa chọn tạo nên bức tranh mosaic cuộc đời bạn.

Nguyễn Như Quỳnh