Mình và vài người bên cạnh dừng lại, như những người quen, cùng nhau ngắm sà lan chầm chậm tiến tới gần còn ánh chiều thì vội vã đổ xuống, rực rỡ và chóng vánh.
Khoảnh khắc thong dong, trôi và trôi.
Bình minh nào cũng đẹp, đẹp kiểu tinh khôi, mới mẻ, dịu dàng khi những rung động đầu ngày chạm lướt qua các giác quan. Lúc đó, hít thở thôi cũng thấy yêu đời.
Còn hoàng hôn thì không phải hoàng hôn nào cũng đẹp. Nhưng mà hoàng hôn đã đẹp thì đẹp như vầy, đẹp lặng yên, đẹp kiểu ở đó để người ta tìm tới ngắm, ai vội không ngắm kịp thì thôi. Chỉ vài ba phút ngắn ngủi, vẻ đẹp ấy sẽ trốn đâu mất, còn dải màu xam xám chuyển tối ui, nhường lại cho màu sắc lung linh, chói sáng của những ánh đèn.
Hoàng hôn không trong veo, vì đượm trong ấy là cảm xúc, và chính những cảm xúc, trải nghiệm ấy làm nên một ngày trọn vẹn. Trọn vẹn của một guồng quay mà có khi lấn lướt sang đến vạch giờ của ngày tiếp đến. Trọn vẹn của một nhịp dừng cho cơ thể được nghỉ ngơi.
24 giờ không dư không thiếu, chỉ có lòng người lúc thiếu lúc dư. Bình minh đẹp, hoàng hôn cũng đẹp.